Hắc Thiên Kim full

Chương 10: Sạt lở

/325
Trước Tiếp
Chu Mộc lo sợ con gái mình sẽ bị xa lánh. Nhưng kết quả là lúc đón con gái tan học, anh ta thấy trên mặt con nở nụ cười hạnh phúc, cả người ướt đẫm mồ hôi do chạy nhảy, chơi đùa rất vui vẻ.

Anh ta có một cảm giác vừa tự hào vừa hụt hẫng, con gái mình lớn thật rồi, không ở bên cạnh mình nó vẫn có thể sống tốt.

Nhìn thấy Chu Mộc đến đón con gái, Lý Hữu Mai lại lưu luyến, có Tiểu Chi Chi, các bạn trong lớp vâng lời hơn rồi, thường ngày nghịch ngợm phá phách, hôm nay đều rất ngoan.

Nhưng mà các bạn trong lớp cũng đều có cảm giác muốn trốn tránh, bởi chơi quá mệt mỏi.

Ngày hôm sau, trời đổ cơn mưa rất to. Những hạt mưa đập vào tấm kính, vang lên những tiếng lộp bộp, Tiểu Chi Chi nằm trên giường, nhất quyết không chịu dậy.

Khi Chu Mộc đến đánh thức con gái, cô bé rúc đầu vào trong chăn như con đà điểu, để lộ ra cái mông bên ngoài.

Cô bé bị Chu Mộc nhấc ra.

“Bố, cô giáo nói chúng con là những đóa hoa của tổ quốc, bên ngoài trời mưa to như thế kia, hoa sẽ bị nát mất.”

Tiểu Chi Chi bị bố túm lấy quần áo, cô bé õng ẹo như con châu chấu, cô bé không muốn đi học.

“Không được, phải đến trường, ngày mai thứ bảy được nghỉ rồi. Hôm nay là buổi cuối, không thể không đi.” Chu Mộc nhanh chóng mặc quần áo cho con gái, còn đeo cho bé đôi ủng màu lam nhạt.

“Đi đôi ủng này sẽ không sợ ngấm nước.” Chu Mộc ngắm con gái, bẹo má cô bé, đúng là đáng yêu chết đi được.

“Có thể dẫm nước!” Tiểu Chi Chi đột nhiên lại cao hứng lên, đeo ủng, cầm cái ô dành riêng cho cô bé, đi đến chỗ có vũng nước trong sân ra sức nhảy. Cô bé thấy bọt nước bắn tung tóe, nở một nụ cười rạng rỡ.

Chu Mộc dựa cạnh cột gỗ ở sảnh, ngắm nhìn tiểu nha đầu với con hổ nghịch nước trong sân, nụ cười trên khóe miệng ngày càng tươi.

Cho đến ngày hôm nay, mọi tội lỗi trên người Chu Mộc đã hoàn toàn biến mất. Anh ta chỉ là một người đàn ông trung niên bình thường, ăn mặc giản dị sạch sẽ, bất cứ ai gặp anh ta cũng sẽ không nghĩ đến chuyện anh ta đã từng trải qua hơn mười năm ở nhà tù Tây Hải.

Căn nhà cũ mục nát này cũng đã có nhiều sự thay đổi. Chu Mộc lắp thêm cửa kính trong phòng ngủ, mấy chỗ dột nước cũ kỹ cũng đã được tu sửa hẳn hoi rồi, bên ngoài bức tường cũng khơi nới ra nhiều.

Lý Trường Canh nói quả không sai, phong cảnh quanh căn nhà cũ ở Tây Khẩu này rất đẹp, đất rộng, cách các nhà khác trong thôn cũng xa.

Chu Mộc thích cuộc sống yên tĩnh này.

Mỗi ngày anh ta đều muốn dẫn theo con gái, kiếm tiền để cho con sống cuộc sống tốt hơn, sống một cuộc sống đầy đủ.

Tiểu Chi Chi chơi một lúc, ngẩng đầu thấy bố như đang ngẩn ngơ, cô bé tinh nghịch ném Tiểu Hoa vế phía bố.

Chu Mộc không ngẩng đầu liền tóm gọn Tiểu Hoa, Tiểu Hoa giãy giụa thân mình, đau đớn...

“Mau lại đây ăn sáng nào, không thì ta sẽ đem Tiểu Hoa của con cho vào nồi nấu đấy.” Chu Mộc đem Tiểu Hoa vào bếp.

Tiểu Chi Chi ngoan ngoãn cùng với Nhị Hổ bước vào bếp, lấy lại Tiểu Hoa, xoa đầu nó: “Ngốc quá à, sao lần nào cũng bị bố tóm được thế?”

Ăn sáng xong, thu dọn xong xuôi, Chu Mộc phải đưa con gái đến lớp, nhưng không biết làm thế nào vì con bé hôm nay cứ ôm chặt lấy Nhị Hổ, cái dáng vẻ giống như nếu bố không cho nó đi, con cũng không đi.

“Các bạn đều thích Tiểu Hoa, chắc chắn sẽ thích Nhị Hổ.” Tiểu Chi Chi kiên quyết năn nỉ. (Vương Tam Bình tối qua về nhà gặp ác mộng, nửa đêm uống bát nước bùa lớn của bà nội, sáng dậy tè dầm ra quần...)

“Nhị Hổ sẽ không cắn người mà, không thì đeo cái mũ lên miệng nó cũng được!”

Chu Mộc không thể lay chuyển được con bé, đành vào trong nhà lấy cái rọ mõm, đeo cho Nhị Hổ, nhắc đi nhắc lại:

“Rọ mõm của Nhị Hổ không được tháo ra, không được dọa mọi người.”

Lý Hữu Mai rất thích học sinh Chu Chi Chi, thông minh lại xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt sớt, nhưng lúc nhìn thấy rọ mõm của hổ, Lý Hữu Mai suýt chút nữa lại ngất đi.

Cô Lý căng thẳng tiễn Chu Mộc đi, rồi quay sang thiện ý thương lượng với Tiểu Chi Chi: “Chi Chi con phải vào học rồi, chúng ta cho con hổ sang chỗ khác được không?”

“Không được, con đã đồng ý với Tam Bình rồi, con phải mang Nhị Hổ đến chơi với các bạn ấy.”

Lý Hữu Mai thật sự muốn cạy đầu tiểu nha đầu ra xem nó đang nghĩ gì, hôm qua nghe các bạn nói chuyện, ngày mai sẽ dẫn người bạn thân nhất đến… Tại sao lại là một con hổ?

Đợi đến khi Tiểu Chi Chi dẫn Nhị Hổ lên lớp, quả nhiên là tiếng gào thét liên tục không ngừng, mấy bạn nhỏ ở cái nhà trẻ này, tâm hồn bị tổn thương sâu sắc rồi. Đã có rắn lại còn cả hổ, mỗi ngày đều sống trong “khổ cực lầm than”, Vương Tam Bình lại sợ vãi tè rồi, nên trên sàn nhà có thêm một bãi nước...

Lý Hữu Mai cũng sợ, nhắm mắt nhắm mũi đưa Vương Tam Bình đi thay quần trước.

Tiểu Chi Chi thấy mọi người đều xa lánh, không chơi với cô bé, cô bé buồn thiu, buộc Tiểu Hoa vào cổ Nhị Hổ, thắt thành hình cái nơ, sau đấy lại móc từ trong cặp sách ra một thanh sô cô la.

Nhìn thấy sô cô la, Lý Hướng Tiến chậm rãi tới gần nói: “Nếu như tớ cầm kẹo của cậu, nó có cắn tớ không?”

“Không đâu, cậu xem miệng của Nhị Hổ bị buộc chặt rồi, bố tớ nói không cởi rọ mõm ra thì sẽ không cắn người đâu.”

Thế là Lý Hướng Tiến cả gan nhận lấy một thanh sô cô la, thấy con hổ không để ý đến nó, nó thích chí bóc sô cô la bỏ vào mồm, ăn hết, rồi lại chạy đi.

Lý Hữu Mai thay quần cho Vương Tam Bình xong, quay lại thì thấy mấy đứa trẻ trong lớp đều tụ tập chơi quanh con hổ, có đứa còn dám to gan ngồi trên lưng hổ.

“Các con tránh ra, nguy hiểm!” Lý Hữu Mai run rẩy hô lớn.

Lý Hướng Tiến đáp: “Cô ơi, đừng sợ, Nhị Hổ đeo rọ mõm rồi, không cắn người đâu.”

“Phải đó, phải đó, nó không cắn người đâu.” Mấy bạn khác cùng đáp theo.

Nhân sinh quan, thế giới quan của Lý Hữu Mai hoàn toàn bị đảo lộn, chứng kiến Vương Tam Bình vừa thay quần xong cũng lao tới... hay là cô giúp Vương Tam Bình giặt cái quần tè dầm ướt đẫm này trước, tránh để bà nội nó lại đến trường mắng.

Mấy bạn nhỏ nhận đồ còn nhanh hơn người lớn, ngoài kẹo còn có thịt bò khô, sô cô la, đồ ăn vặt. Tiểu Hoa không được ai để ý, Nhị Hổ cũng bị bỏ rơi, các bạn cùng với Tiểu Chi Chi chơi đùa rất vui vẻ.

Hôm nay mưa rất to, hoạt động ngoài trời đều bị hủy hết, Lý Hữu Mai còn lo các bạn nhỏ sẽ trốn ra ngoài nghịch nước, làm cả người lấm lem, kết quả là mọi người đều tụ tập chơi xung quanh con hổ.

Mưa ngày càng to, ngoài cửa sổ sấm vang chớp giật, cả bầu trời tối sầm lại.

Chập tối, đột nhiên nghe thấy tiếng vang ầm ầm, cả thôn làng như đang rung chuyển.

Trong lòng Lý Hữu Mai thấy lo lắng, nhìn thấy mấy đứa trẻ vẫn ngoan ngoãn, cô dặn dò một tiếng, rồi đi ra ngoài nghe ngóng.

Nhà trẻ cách thôn một mảnh ruộng, thường ngày mọi người vòng qua ruộng để đi, cũng có đứa trẻ nghịch ngợm, hoặc người lớn vội vàng, thì sẽ từ bờ ở giữa ruộng đi, Lý Hữu Mai cũng chẳng để ý bùn lầy, nhanh chóng từ bờ ruộng chạy vào thôn.

Từ xa đã nghe thấy có người xì xào, nói là núi cát đá sạt lở rồi.

Lý Hữu Mai lo lắng chồng mình xảy ra chuyện, chồng của cô ở đội vận tải, phải đến núi cát đá vận chuyển cát đá, nên không kìm được lo lắng.

Người trong thôn càng ngày càng đông, trong lòng cô hoang mang, đột nhiên có người chạy đến hét lớn: “Xảy ra chuyện lớn rồi, Chu Mộc bị đè chết rồi!”

“Tôi tận mắt nhìn thấy, ngọn núi ấy đột nhiên sụt xuống, đè thẳng lên người Chu Mộc.”

“Tảng đá lớn đấy lăn xuống, cũng may tôi né nhanh!”

“Đây là ông trời muốn lấy lại đấy, Chu Mộc xấu số quá, thật là xấu số!”

Khung cảnh hỗn loạn, đều là nói về Chu Mộc, nghe nói những người khác hình như không xảy ra chuyện gì, trong đầu Lý Hữu Mai cũng loạn hết cả lên, vội vàng lội bùn, quay về nhà trẻ.

Tan học, bố mẹ của mấy đứa trẻ đều đến đón con của họ, chỉ còn lại Chu Chi Chi.

Mưa đã tạnh rồi, mưa lớn trong sân tạo thành dòng suối nhỏ.

Tiểu Chi Chi ngồi xổm ở cửa chơi thuyền giấy, Nhị Hổ nằm ngoài một bên, Tiểu Hoa núp trong cặp. Thuyền giấy đung đưa đung đưa trên dòng nước, không cẩn thận bị lật rồi.

Nước bùn bắn tung tóe, váy cô bé dính mấy vết bùn đen sì.

Tiểu Chi Chi cúi đầu, đôi mắt trắng đen rõ ràng ấy cứ nhìn chằm chằm Lý Hữu Mai, mở miệng hỏi, “Cô ơi, bố con tại sao vẫn chưa đến?”
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
nguyenphuongthao0302Hic các chương như kiểu là bị thiếu ý - sent 2021-06-21 01:52:41
suemin242Duyệt thẻ hộ mình nha ad - sent 2021-06-12 05:11:37
size139Truyện hay - sent 2021-05-08 12:59:27
nglea1302Hay, đọc hai lần luôn rồi. Đúng là kết ko có cặp thành nhưng mà cũng nên nhảy các bạn ạ. - sent 2021-05-06 03:31:48
Tuyết Hà1595465311Đọc hay, nhưng mà kết chưa đc toả mãn , vì k ai về mới ai - sent 2021-03-16 21:37:02
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương