Hắc Thiên Kim full

Chương 25: Tìm hiểu

/325
Trước Tiếp
“Ò e, ò e,...” Tiếng còi xe cảnh sát ầm ĩ vang đến.

Vài giọt nước mắt nóng rực đảo quanh hốc mắt, cuối cùng cảnh sát cũng tới rồi, thật tốt quá, cuộc đời họ chưa bao giờ mong đợi cảnh sát xuất hiện đến như vậy.

Dân làng đánh cũng mệt rồi, mọi người thực ra vẫn rất sợ cảnh sát, nhìn thấy cảnh sát đến đều lập tức ngừng lại. Chỉ còn bà Lưu bị xô đẩy ra ngoài là còn chưa xả hết giận, bà nhặt đôi giày thêu của mình từ dưới đất lên, quất cho Ngô Tự Cường một phát.

Cảnh sát vừa đến liền muốn ngăn vụ đánh nhau lại. Tuy người đang đánh nhau là một bà lão đi đường còn không vững nhưng mỗi cú đánh của bà đều không nhẹ nhàng chút nào.

“Bà ơi, đừng đánh nữa!” Cảnh sát Tiểu Lý hét lên.

“Hả? Cậu nói gì?” Bà Lưu đáp lại một câu, sau đó khó khăn thở, hổn hển giống như có thể tắt thở bất cứ lúc nào, khiến cậu cảnh sát nhỏ sợ hãi phải lùi về sau một bước.

“Bà tiếp tục đi ạ.”

Bà Lưu cầm đôi giày thêu của mình, quay đầu lại, miệng lẩm bẩm: “Đánh lại từ đầu.” rồi lại vụt cho Ngô Tự Cường một cái.

Đế giày vừa cứng, lại còn có mùi kì lạ.

Cảnh sát cố nhìn theo động tác chậm chạp của bà lão, lại không thể chờ thêm được nữa, đành phải lớn tiếng: “Bà lão, bà tránh ra, để cảnh sát giải quyết đi!”

Bà Lưu tay cầm giày, ngẩng đầu hỏi: “Hả, cậu nói gì?” nói xong liền há to miệng thở ra một tiếng “A...” dài thượt. Nhìn dáng vẻ như tắt thở đến nơi của bà, đám cảnh sát bị dọa tới hết hồn.

“Hộc...” Bà ngừng thở một lúc lâu rồi bất ngờ lại thở ra một hơi dài. Sau khi hô hấp ổn định lại, bà cụ cầm đế giày, cúi đầu tiếp tục nhằm vào đầu Ngô Tự Cường mà đánh, trong miệng lẩm bẩm nói: “Đánh lại từ đầu.”

Một anh cảnh sát đang định mở miệng can ngăn thì Ngô Tự Cường lại khóc lóc kêu gào: “Cầu xin các anh đừng ngăn cản bà ấy nữa, tôi đã bị đánh đến ba lần rồi, để bà ấy đánh xong đi, cầu xin các anh đó.”

Nghe tiếng kêu la đứt hơi khản tiếng của Ngô Tự Cường, nhóm cảnh sát đành lặng lẽ ngậm miệng lại. Người dân trong thôn cũng không dám hé răng, mọi người nhìn bà Lưu nghiêm túc cầm giày thêu lên đánh bốn người kia, bắt đầu từ Ngô Tự Cường, đánh mỗi người một cái xong mới vừa lòng xỏ lại giày vào chân.

Bà run lẩy bẩy chống cây gậy đi ra ngoài, nhìn thấy cảnh sát đứng ở cổng, còn mở miệng giáo huấn: “Mấy tên nhóc các cậu ngơ ngác đứng đấy làm gì thế hả. Còn không đi bắt kẻ xấu đi.”

Bốn người trong sân được cảnh sát khiêng lên xe. Ngô Tự Cường cảm thấy mình suýt chút nữa phải lên chầu trời luôn rồi, thôn Bình Khẩu đáng sợ quá đi mất, sau này có đánh chết hắn cũng không dám tiến vào thôn này nửa bước nữa.

Rồi bốn người bọn họ bị áp giải đến đồn công an huyện.

Tuy cảm thấy toàn thân đau nhức rã rời nhưng Ngô Tự Cường lại yêu tâm hơn nhiều, quay sang an ủi đám Đại Bồn: “Yên tâm, anh Man có quan hệ với bên đồn cảnh sát, vào đồn như đi chơi ấy mà. Tao bảo đảm bọn mình vào ‘nghỉ dưỡng’ hai ngày là sẽ được thả ra thôi. Lần này thiệt đơn thiệt kép thế này, về phải bảo anh Man đền thêm cho chút mới được.”

Ngô Tự Cường có thể cầm đầu được đám dân anh chị của huyện Chung Sơn cũng là vì hắn nói lời giữ lời, khiến người khác nể phục.

Nhưng mà lần này thì khác, bọn họ ở đồn công an huyện đợi đến năm ngày cũng không có ai tới bảo lãnh.



Ngày thứ sáu, có hai vị khách đến đây.

Bởi vì được phóng thích sớm nên mỗi quý Chu Mộc đều phải đến điểm danh một lần, kéo dài trong ba năm. Những người khác đến đây thì đều cảm thấy oan ức, bất bình, nhưng Chu Mộc thì lại vô cùng thoải mái. Anh ta có mối quan hệ khá tốt với các cảnh sát trong đồn, ba năm nay, mọi người đều dần trở thành người quen rồi, có lúc còn cùng nhau ăn cơm nữa.

Thời hạn ba năm đã hết từ bao giờ nhưng Chu Mộc cứ có thời gian là lại đến đây dạo quanh một vòng. Chu Mộc vốn là tội phạm đang cải tạo nhưng lại có mối quan hệ tốt như vậy với cảnh sát là vì:

Thứ nhất, những vị cảnh sát lâu năm đã giải quyết vụ án của Chu Mộc từ đầu đều biết, thực ra là do Chu Mộc quá đen đủi, chứ anh ta còn không hề cố ý làm người khác bị thương chứ đừng nói đến việc giết người. Chỉ là người xin đi nhờ xe kia nổi tâm địa xấu xa, muốn cướp Chu Mộc, không ngờ tên kia lại bất cẩn mở cửa khi xe đang chạy nhanh sau đó ngã xuống đường mà chết.

Mà người báo án cũng là Chu Mộc.

Thứ hai, Chu Mộc cư xử rất tốt, không những mỗi lần đến đều nghiêm túc dọn vệ sinh và mang một chút đặc sản địa phương đến, mà ai có khó khăn gì đều có thể tìm đến Chu Mộc.

Cảnh sát trong đồn công an thị trấn này cũng chỉ là người thường, trong nhà cũng có cả đống người thân, cũng có đủ thứ chuyện lộn xộn mà cảnh sát xử lí không được, cứ nhờ Chu Mộc, anh nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa một cách nhanh chóng.

Còn một số vụ án hóc búa, nếu không nắm chắc, chỉ cần đến hỏi thăm Chu Mộc một chút là lại có manh mối rồi. Tuy Chu Mộc là một phạm nhân cải tạo từng ngồi tù, thế nhưng nhiều năm về sau, anh càng giống một thành viên của đồn công an hơn.

“Ây ui, Chu Mộc, đây là con gái rượu nhà cậu đấy à, xinh quá đi mất.” Lưu Phân - cảnh sát phụ trách xử lí hộ tịch bỏ đồ đan áo len xuống, nóng lòng đến xem cô bé. Những đồng chí khác cũng nhao nhao kéo đến nhìn con gái cưng của Chu Mộc.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Chi Chi lên thị trấn với bố. Ở thôn Bình Khẩu, Tiểu Chi Chi được coi là ngôi sao may mắn. Mỗi ngày ông nội, bà nội, chú, thím, dì đến thăm cô bé đều không cần quá nhiều. Được bao nhiêu người vây quanh như vậy mà cô bé không hề sợ hãi chút nào, chỉ thoải mái cám ơn mọi người rồi lại thoải mái lấy bao nhiêu đồ ăn từ trong cặp sách ra chia cho mỗi người một cái.

Lưu Phân nhìn viên kẹo mềm trên tay mình, còn cảnh sát Tiểu Ngũ ở bên cạnh lại được cô bé phát cho một viên kẹo cứng, mới hỏi trêu: “Sao con lại cho dì kẹo mềm thế.”

Thực ra Tiểu Chi Chi chỉ phát bừa cho mọi người, cũng không ngờ rằng có người sẽ hỏi vấn đề này, cô bé nhìn người phụ nữ vừa hỏi, nghĩ một hồi rồi đáp: “Bởi vì trông dì rất đẹp, giọng nói lại mềm mại nữa.”

Lời khen lập tức khiến Lưu Phân vui vẻ, nếp nhăn trên mặt đều lộ ra, chỉ muốn ôm luôn Tiểu Chi Chi về nhà.

“Chu Mộc này, thảo nào cậu không nỡ mang con gái cưng ra ngoài chơi, con bé đúng là khiến người khác yêu thích muốn chết.”

Chu Mộc cười đáp: “Không phải là tôi đã mang con bé đến đây rồi sao, năm học tới Chi Chi chuyển tới trường tiểu học ở thị trấn học, vậy nên hôm nay tôi dẫn con bé tới đây làm quen trước.”

“Yên tâm, tôi sẽ trông chừng tới cô bé, ngày nào tôi cũng tuần tra quanh trường học hai lần mà.” Cảnh sát Tiểu Ngũ mới đến năm nay đã sớm bỏ viên kẹo vào trong miệng, ú ớ nói rồi lấy tay vỗ ngực.

“Thằng nhóc nhà tôi năm nay lên lớp ba rồi, về sau cho nó làm quen với con gái nhà cậu, đảm bảo sẽ không bị người khác bắt nạt.” Đồn trưởng Lưu không biết đã tới từ khi nào, cười nói.

Mọi người nhìn thấy cấp trên tới, người nào người nấy tự giác quay về chỗ của mình. Thấy đồn trưởng có chuyện muốn nói với Chu Mộc, Lưu Phân liền ôm lấy Tiểu Chi Chi, cười bảo: “Để dì đưa con đi chơi, được không?”

Cô bé gật đầu lễ phép đáp: “Được ạ, cảm ơn dì xinh đẹp.”

Tiểu Chi Chi được Lưu Phân dẫn đi tham quan đồn cảnh sát, nhanh chóng hòa nhập với mọi người nơi đây. Tiểu Chi Chi thật sự trông vô cùng đáng yêu, nhìn giống hệt búp bê, vừa ăn nói khéo léo lại vừa lễ phép, khiến mọi người ai cũng yêu mến chứ không phải vì hai túi khoai lang tự sấy mà Chu Mộc để trên bàn nữa.

Lưu Phân thấy đứa bé nhanh chóng làm quen với mọi người như vậy, vừa lúc lại có người đến làm hộ tịch, bèn để cô bé tự chơi một mình.

Tiểu Chi Chi một mình dạo bộ xung quanh, không chú ý mà đi tới khu tạm giam. Sau đó cô bé liền nhìn thấy bốn chú xấu tính kia.

“Chú, sao mấy người lại ở trong này?” Tiểu Chi Chi kinh ngạc hỏi.

Cô bé chợt nhớ đến lời của ông nội, bèn hỏi: “Chú ơi, ông nội cháu nói cây đao chú đưa cháu là cây đao tốt, còn muốn hỏi chú kiếm nó ở đâu, ông cháu muốn một cây như vậy.”
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
nguyenphuongthao0302Hic các chương như kiểu là bị thiếu ý - sent 2021-06-21 01:52:41
suemin242Duyệt thẻ hộ mình nha ad - sent 2021-06-12 05:11:37
size139Truyện hay - sent 2021-05-08 12:59:27
nglea1302Hay, đọc hai lần luôn rồi. Đúng là kết ko có cặp thành nhưng mà cũng nên nhảy các bạn ạ. - sent 2021-05-06 03:31:48
Tuyết Hà1595465311Đọc hay, nhưng mà kết chưa đc toả mãn , vì k ai về mới ai - sent 2021-03-16 21:37:02
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương