Hiệu Sách Đêm Khuya

Chương 1: Đừng thiêu tôi!

/220
Trước Tiếp
Châu Trạch vốc nước vỗ lên mặt rồi từ từ ngẩng đầu nhìn bản thân trông có hơi tiều tụy trong gương, nhưng là một bác sĩ của khoa cấp cứu, tiều tụy thế này cũng là điều thường thấy.

“Bác sĩ Châu, có bệnh nhân mới sắp được đưa đến, hình như là rơi từ trên tầng cao xuống, không biết có phải tự tử hay không!” Y tá Vương Nhã đứng ngoài cửa nhà vệ sinh nam gọi.

“Tôi biết rồi, tôi tới ngay đây.” Châu Trạch đáp lời, anh rút khăn giấy lau sạch nước trên mặt rồi đi ra ngoài.

Xe cứu thương nhanh chóng lái vào trong bệnh viện, nằm trên cáng xe đẩy cấp cứu là một ông lão mặc quần áo thời Đường màu xám, ông lão ho không ngừng, thỉnh thoảng còn có giọt máu li ti bị văng ra ngoài, khắp người đều là vết máu.

Châu Trạch lập tức chạy tới, anh vừa đẩy xe vừa quan sát tình hình của nạn nhân, đồng thời cũng hét lớn với người phía trước: “Chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, nhanh lên!”

Tình trạng của nạn nhân rất xấu.

“Tôi… tôi… không muốn chết.”

Ông lão mở mắt nhìn Châu Trạch đang ở gần mình nhất.

“Yên tâm, ông sẽ không sao đâu, chúng tôi sẽ giúp ông, ông không chết được đâu.”

Phần lớn người bệnh trong lúc hấp hối đều sẽ nói ra những lời như thế này, dù sao những người thật sự có thể bình tĩnh đối mặt với cái chết cũng chỉ là thiểu số. Với tư cách là bác sĩ, những lúc như thế này tất nhiên không phải là lúc phân tích bệnh tình với người bệnh, nói với họ rằng khả năng sống sót của họ là bao nhiêu phần trăm, mà lúc này, điều người bệnh cần là sự an ủi về mặt tâm lý.

“Không… không… dưới đó… dưới đó… dưới đó thật sự đáng sợ lắm…”

Ông lão đột nhiên túm chặt cổ tay của Châu Trạch, nhìn anh một cách nghiêm túc.

“Ông ổn định lại cảm xúc đã, thoải mái lên, tính mạng của ông sẽ không có vấn đề gì đâu.” Mặc dù cổ tay hơi đau nhưng Châu Trạch vẫn không cố thử giằng tay ra.

“Tôi không muốn… không muốn xuống đó nữa đâu… bọn họ… bọn họ phát hiện ra tôi rồi… bọn… bọn họ phát hiện ra tôi…”

“Ui…” Đột nhiên Châu Trạch cảm thấy đau nhói ở cổ tay.

“Bác sĩ Châu, tay của anh!” Cô ý tá nhỏ ở bên cạnh lập tức kêu lên.

Móng tay của ông lão rất dài, hơn nữa không biết vì nguyên nhân gì mà móng tay của ông ấy lại có màu đen, màu đen trong suốt giống như màu hổ phách, không giống như có thứ gì đó cáu bẩn tích tụ ở bên trong.

Mà lúc này, móng tay của ông lão đã đâm sâu vào da thịt ở cổ tay của Châu Trạch rồi.

“Tôi không xuống đâu… không xuống đâu… không xuống… ha ha… khụ khụ khụ…”

Ông lão đột nhiên duỗi thẳng người ho một cách dữ dội, ngay sau đó, cơ thể ông lão run lên, bàn tay vốn đang giữ chặt cổ tay của Châu Trạch chợt buông thõng xuống, mất hết ý thức.

“Chuẩn bị cấp cứu!” Châu Trạch hét lên.

Ông lão bị đẩy vào trong phòng cấp cứu, các bác sĩ, y tá bắt đầu tiến hành các biện pháp cấp cứu cho ông lão, đồng thời máy điện xung cũng đã được chuẩn bị xong.

“Bác sĩ Châu, để tôi giúp anh xử lý vết thương.” Vương Nhã đi đến.

Là bác sĩ, trên thực tế bọn họ vốn không lo lắng về chút thương tích ngoài da như thế này, điều bọn họ lo lắng nhất là nhỡ đâu ông lão mắc bệnh khác, rất có khả năng khiến bác sĩ rơi vào tình trạng nguy hiểm khi bị phơi nhiễm nghề nghiệp, bởi dù sao ban nãy trên tay của ông lão cũng có rất nhiều máu, không ai biết rõ ông ấy có mắc phải bệnh truyền nhiễm gì hay không.

Có một số bệnh, chỉ cần nhiễm phải một chút thôi thì có thể cả đời sẽ bị hủy hoại.

Sau khi vết thương được băng bó, một bác sĩ khác đi từ phòng cấp cứu ra lắc đầu với Châu Trạch.

Điều này có nghĩa là không cứu được người bị nạn.

Mọi người đều cảm thấy có phần mất mát, nhưng với họ mà nói, những chuyện như thế này cũng đã nhìn nhiều thành quen rồi, rất nhanh có thể điều chỉnh được cảm xúc.

“Bác sĩ Châu đi kiểm tra chút đi.” Vương Nhã đề nghị.

“Thôi, tối nay tôi còn có chút chuyện.” Châu Trạch lắc đầu rồi đi thẳng đến phòng thay đồ thay quần áo của mình, sau đó đi ra bãi đỗ xe của bệnh viện lái xe rời đi.

Xe vừa rẽ vào con đường phía dưới đường trên cao Giang Hải, điện thoại của Châu Trạch bỗng đổ chuông.

“Alo, tôi là Châu Trạch.”

“Bác sĩ Châu, các bạn nhỏ đều đang đợi anh đến đấy.”

“Thật ngại quá hiệu trưởng Ngô, có bệnh nhân nên tôi phải nán lại một chút, bây giờ tôi đến ngay đây, bảo các bạn nhỏ đợi tôi thêm chút nữa.”

“Được, được.” Đầu dây bên kia nhanh chóng cúp máy.

Châu Trạch lại nhìn đồng hồ, đã là tám rưỡi tối rồi, thường ngày các bạn nhỏ trong cô nhi viện đều đi ngủ từ rất sớm.

Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Châu Trạch đạp chân ga lái xe đi.

“Bíp!!!”

Cũng đúng vào lúc này, một chiếc xe container vượt đèn đỏ lao đến, Châu Trạch chỉ kịp quay đầu nhìn về ánh đèn xe chói mắt ở bên ngoài cửa sổ xe.

Ngay lập tức.

“Rầm!”

Trời đất quay cuồng, chiếc xe hơi nhỏ bé ở phía trước chiếc xe container yếu ớt như một tờ giấy trắng bị hất bay, sau khi lộn vài vòng trên không trung mới rơi mạnh xuống đất.



“Hự…”

Châu Trạch tỉnh lại, anh phát hiện cơ thể mình hoàn toàn không thể nhúc nhích được, giống như bị kẹt lại vậy, mà mắt anh cũng không thể mở ra. Anh biết bản thân bị tai nạn, một tai nạn rất nghiêm trọng. Liên quan đến tố chất nghề nghiệp, anh rất muốn kiểm tra tình trạng vết thương của mình, nhưng anh lại không thể động đậy.

Xung quanh thỉnh thoảng lại có âm thanh khi những chiếc xe khác lướt qua, còn có rất nhiều tiếng hét chói tai nữa.

Tôi vẫn ở hiện trường xảy ra tai nạn ư?

Tôi vẫn ở trong xe ư?

Châu Trạch thầm nghĩ.

Rất nhanh sau đó, tiếng còi hú của xe cảnh sát truyền đến, còn có tiếng còi xe cứu hỏa.

Cuối cùng, tiếng còi xe cứu thương khiến Châu Trạch cảm thấy quen thuộc cũng truyền đến.

Châu Trạch cảm thấy cơ thể mình đang bị di chuyển, nhiệt độ ở xung quanh hơi cao, chắc là đang cắt xe của anh để thuận lợi cho việc cứu anh ra ngoài.

Châu Trạch đã tham gia không ít lần cứu hộ như thế này nên nắm khá rõ trình tự.

Tiếc là bánh kem đang đặt ở ghế sau và tiệc gặp gỡ tết thiếu nhi mùng một tháng sáu với các bạn nhỏ ở cô nhi viện đành phải để lỡ rồi.

“Bác sĩ Châu!”

Tiếng gọi quen thuộc.

Chắc là của bác sĩ Trần của bệnh viện.

Châu Trạch âm thầm thở phào nhẹ nhóm, chí ít thì mình cũng giữ lại được cái mạng này, tạm thời cũng có thể coi đây là một vụ tai nạn tai bay vạ gió.

Bên cạnh còn có giọng nói của mấy y tá khác nữa, nhưng do xung quanh quá ồn nên Châu Trạch nghe không rõ lắm.

Nhưng sau đó, một câu nói của bác sĩ Trần đã khiến trái tim của Châu Trạch rơi xuống đáy vực sâu.

“Bác sĩ Châu mất đi dấu hiệu của sự sống rồi.”

Không, tôi chưa chết! Tôi vẫn chưa chết!

Tôi chưa chết mà!

Trong lòng Châu Trạch liều mạng gào thét!

Anh chưa chết, anh vẫn còn ý thức, anh chưa chết!

Sau đó, Châu Trạch cảm nhận được có người đang tiến hành hồi sức tim phổi cho mình. Anh cảm nhận được từng lần ấn xuống đầy nặng nề nhưng không thể mở mắt, cũng không thể nói chuyện.

Anh chưa chết, anh hi vọng họ hãy mau phát hiện ra là anh vẫn chưa chết đi!

Nhưng sau một hồi lâu bận rộn, Châu Trạch nghe thấy tiếng khóc của mấy y tá mà mình quen, bác sĩ Trần thì đấm tay vào cửa xe ở bên cạnh, lộ rõ vẻ đau buồn.

Này!

Đừng bỏ cuộc! Nhất định đừng bỏ cuộc! Tôi chưa chết!

Hiện giờ chắc là tôi đang trong trạng thái chết giả, mất máu quá nhiều ư? Hay là bị thương nặng?

Nhưng thật sự là tôi chưa chết!

Chắc là tôi vẫn còn thở, chắc là tôi vẫn có nhịp tim!

Đáy lòng của Châu Trạch đang điên cuồng gào thét.

Nhưng sau đó, anh cảm nhận được bản thân được khiêng lên băng ca cấp cứu, chắc là được đưa vào xe cứu thương.

Ngay sau đó chính là âm thanh khởi động xe của xe cứu thương.

Các y tá ngồi trong xe vẫn đang khóc.

Nhưng những tiếng khóc này khiến Châu Trạch cảm thấy cực kỳ chói tai, anh vẫn chưa chết mà khóc gì chứ? Sao lại phải khóc!

Mấy người nhìn lại tôi đi, nhìn lại tôi đi, kiểm tra lại lần nữa đi, tôi chưa chết mà!

Xe cứu thương dừng lại, ngay sau đó, Châu Trạch nghe thấy giọng nói của lãnh đạo bệnh viện: “Tiểu Châu cứ như thế mà ra đi sao?”

“Vụ tai nạn rất nghiêm trọng, bác sĩ Châu bị thương quá nặng, mất máu quá nhiều, đã xác nhận là đã qua đời.”

“Thật ư? Cứ như vậy mà ra đi ư?”

Một phó viện trưởng khác vẫn không tin.

“Tiểu Châu mất rồi.” Đây là giọng nói của một chủ nhiệm khoa: “Tôi mới vừa kiểm tra lại một lượt.”

Tôi chưa chết!

Đám lang băm mấy người!

Tôi chưa chết!

Đám khốn kiếp mấy người!

Khốn kiếp!

Trong lòng Châu Trạch không ngừng chửi rủa, lúc này đây, đám người đang ở bên cạnh anh đã không còn là đồng nghiệp của anh, cũng không còn là bạn bè của anh, lại càng không phải là lãnh đạo và bề trên của anh nữa rồi.

Vậy mà bọn họ lại nhận định là anh đã chết rồi, nhưng người chết còn có thể nghe được âm thanh, còn có cảm giác được hay sao?

Tôi chưa chết!

Các người đúng là đám khốn nạn, súc sinh, tôi chưa chết!

Cứu tôi!

Cứu tôi đi!

Xe đẩy cấp cứu bắt đầu bị đẩy đi, bốn bề xung quanh vắng lặng như tờ, mà nhiệt độ cũng đang dần giảm xuống.

“Tiểu Nhã, em đừng quá đau lòng nữa, viện trưởng nói rồi, ngày mai bệnh viện sẽ tổ chức lễ truy điệu cho bác sĩ Châu.”

“Chị Tố Cầm, em chỉ cảm thấy có phần không dám tin, một người đang sống sờ sờ ra đó mà cứ thế ra đi. Bác sĩ Châu tốt bụng là thế, sao lại ra đi như vậy chứ?”

“Sông có khúc người có lúc, nghĩ thoáng một chút là sẽ ổn cả thôi.”

Hai y tá nói chuyện xong bèn rời đi.

Xung quanh vắng lặng, cảm giác lạnh lẽo bao trùm sao mà rõ ràng đến thế.

Châu Trạch không ngừng giãy giụa, không ngừng muốn phản kháng, anh muốn tỉnh lại, anh cực kỳ khao khát có thể phát ra giọng nói của bản thân mình.

Nhưng cảm giác hiện giờ của anh giống như là bị bóng đè vậy, mặc cho anh có cố gắng thế nào thì cơ thể của anh cũng không chịu nghe anh điều khiển.

Cuối cùng, anh có chút bỏ cuộc trong thất vọng, anh mệt rồi, cũng kiệt sức rồi.

Anh biết hiện giờ bản thân mình đang ở đâu, chính là ở trong nhà xác của bệnh viện.



Lúc Châu Trạch “tỉnh lại” lần nữa thì cảm thấy mặt mình hơi lành lạnh, cảm giác đau nhói cũng rất rõ ràng.

“Trang điểm xong chưa?” Có người ở bên cạnh hỏi.

“Đừng vội mà, chờ thêm chút nữa, anh ta bị xe đâm thành thế này rồi đâu thể trang điểm nhanh như thế được.”

“Bệnh viện người ta đều đang giục rồi, sắp phải đưa anh ta đến nhà tang lễ rồi đó.”

“Hay là cô vào mà làm đi này.”

Hình như thầy trang điểm xác chết đang hơi tức giận, lúc trang điểm càng dùng sức hơn, đương nhiên, khách hàng mà họ đối diện là người chết, người chết đương nhiên không biết kêu đau, cũng không cần lo bị khiếu nại, chỉ cần khiến người sống nhìn thấy hiệu quả là được rồi.

Châu Trạch đã không còn sức để mà giãy giụa nữa rồi, anh cứ yên lặng chịu đựng cảm giác đau nhói khi cây cọ trang điểm không ngừng ấn lên mặt mình như thế.

Cuối cùng công cuộc trang điểm cũng kết thúc.

“Xong rồi, gọi bọn họ vào đi, chúng ta xong việc rồi.”

Châu Trạch cảm thấy bản thân đang được thay quần áo, sau đó, anh bị đẩy đi, nhân viên chăm sóc của bệnh viện đặt anh vào trong một không gian mềm mại mà chật chội.

Đây, chắc là quan tài.

Sau đó, mọi tạp âm xung quanh lập tức bị ngăn cách, chắc là nắp quan tài bị đóng lại rồi.

Rung giật.

Lắc lư.

Nghiêng ngả…

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Châu Trạch lại nghe thấy âm thanh, chắc là nắp quan tài bị mở ra rồi.

Tiếng nhạc đám tang lọt vào tai anh…

Viện trưởng đang cầm micro phát biểu, ông ấy đang khen anh, tiếc thương anh, tiếp sau đó là phó viện trưởng và mấy vị chủ nhiệm.

Xung quanh thỉnh thoảng lại có tiếng bước chân đi qua, có người chỉ im lặng bước qua nhìn anh lần cuối, còn có người vẫn thử gọi anh mấy tiếng, giọng nghẹn ngào.

Đây là đang chiêm ngưỡng dung nhan của người quá cố.

Chiêm ngưỡng, dung nhan của tôi!

Tôi chưa chết, tôi thật sự chưa chết, chưa chết mà!

Đáy lòng Châu Trạch đang gào thét, anh lại bắt đầu thử cố gắng nhưng vẫn không thay đổi được gì. Anh chỉ có thể nghe thấy, cũng có thể cảm nhận được nhưng lại không thể nào nói chuyện, cũng không làm sao mở mắt ra.

Mọi người đều cho rằng anh đã chết rồi, nhưng bản thân anh biết rõ, anh vẫn chưa chết!

Các bạn nhỏ ở cô nhi viện cũng đến rồi, đang khóc nức nở bên cạnh anh.

Các bạn nhỏ khóc rất nhiều, bởi vì bản thân Châu Trạch cũng từng là đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện, cũng vì vậy, sau khi đi làm, phần lớn lương của anh đều quyên góp cho cô nhi viện. Lần này xảy ra tai nạn xe cũng là bởi vì buổi tối vội trở về cô nhi viện mừng tết thiếu nhi mùng một tháng sáu với bọn nhỏ.

Phó viện trưởng đứng bên cạnh Châu Trạch: “Tiểu Châu à, cậu yên tâm đi đi, lần này coi như cậu xảy ra chuyện khi đang làm việc, cậu không có người nhà nhưng bệnh viện sẽ gửi tiền bồi thường của cậu cho cô nhi viện, cậu hãy yên tâm.”

Sau đó, Châu Trạch cảm thấy bản thân lại bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, chắc là nắp quan tài lại bị đậy lại rồi.

Tiếp theo lại là một đợt rung lắc.

Cuối cùng thì dừng lại rồi.

Nắp quan tài lại bị mở ra, xung quanh khá yên tĩnh, thỉnh thoảng anh có nghe thấy tiếng người nhưng không ồn ào lắm.

Có hai người, một người túm lấy vai anh, một người túm lấy hai chân anh nhấc lên, sau đó đặt lên một cái giá lạnh lẽo, hình như là tấm thép.

Động tác của hai người này rất thành thạo, cực kỳ thành thạo.

Xung quanh loáng thoáng có tiếng khóc nghe không rõ ràng.

Mới đầu Châu Trạch vẫn không thể phân biệt bản thân lại được đưa đến đâu, nhưng lúc này, đột nhiên anh hiểu ra rồi.

Khốn kiếp!

Bọn họ đưa mình vào lò hỏa táng rồi!

Bọn họ muốn thiêu mình!

Tôi chưa chết, đám khốn nạn kia!

Tôi chưa chết!

Vẫn chưa chết mà!

Đừng thiêu tôi, đừng thiêu tôi!

Tôi thật sự chưa chết mà!

Lần này là lần cuối cùng Châu Trạch nổi điên, cũng là lần điên cuồng nhất. Anh biết, một khi bản thân mình bị thiêu vậy thì chẳng còn gì nữa rồi, anh sẽ phải đối mặt với cái chết, kết thúc một cách triệt để!

Anh không cam lòng, anh thật sự không cam lòng, anh còn chưa đến 30 tuổi, vẫn chưa lập gia đình, vẫn chưa có con, vẫn còn cuộc sống của bản thân, vẫn còn một con đường rất dài để đi nữa!

“Mẹ ơi, con vừa thấy tay của chú này cử động.” Giọng nói run rẩy, sợ sệt của bé gái đứng bên cạnh vang lên.

“Bốp!” Một cái bạt tai nhẹ vụt qua.

“Đừng nói lung tung, đợi về nhà mẹ cho con một trận.” Mẹ của bé gái trách mắng.

Châu Trạch tuyệt vọng rồi.

Bởi vì mặc cho anh có giãy giụa thế nào, trong lòng có gào thét ra sao thì người ngoài cũng không thể cảm nhận được.

Anh bị đặt lên băng chuyền, thiết bị bắt đầu khởi động, anh đang bị đẩy về phía trước. Anh biết bản thân mình sắp phải đối mặt với điều gì, cũng vì vậy mà anh cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết!

Không, không, không!

Tôi chưa chết, tôi thật sự chưa chết!

Đừng thiêu tôi!

Đừng thiêu tôi!

Không có ai nghe thấy tiếng kêu gào của anh, bọn họ chỉ phụ trách việc đau lòng, chỉ phụ trách việc buồn bã, chỉ phụ trách việc hoàn thành xong thủ tục này, sau đó về nhà ăn tối, tiếp tục cuộc sống ngày mai.

Cuối cùng, Châu Trạch cảm nhận được dường như bản thân bị đưa vào một nơi chật hẹp đầy mùi dầu. Ngay sau đó, một loại dung dịch dính dính, nhớp nháp phun lên người anh, anh biết đây là thứ gì, là xăng!

Lập tức, “xì xì…”

Nóng! Cực kỳ nóng!

Đau, cơn đau đớn bỏng rát kịch liệt!

Lửa, lửa, lửa lớn, đâu đâu cũng là lửa…
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
1568388189Mình xin lịch ra truyện đi ad - sent 2022-06-08 22:49:01
an tranthienLịch ra truyện ntn v ad? - sent 2022-05-13 10:02:42
daicalanhdaocô vợ hung tàn của thiếu quyền có đăng rồi mà bà - sent 2022-05-12 09:57:09
kim dung tranĐọc giới thiệu thấy hấp dẫn ghê á - sent 2022-05-12 01:34:36
xuandieula2003ad ra truyện cô vợ hung tàn của thiếu quyền đi ah - sent 2022-05-10 13:04:03
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương