Nam Chính Bệnh Kiều Cầu Cưng Chiều full

Chương 2: Bị cậu ấm chức để mắt tới

/700
Trước Tiếp
“Cậu Giang.” Trong phòng bệnh, giọng nói của người đàn ông hơi yếu ớt, nhưng lại lạnh lùng đầy vẻ không kiên nhẫn: “Cút.”

Người đàn ông đang gõ cửa là A Vãn, là trợ lý kiêm vệ sĩ của Giang Chức, khoảng chừng ngoài ba mươi, dáng vẻ hơi khờ khạo, làn da ngăm đen, cơ thể vạm vỡ, nhưng EQ và IQ không được cao. Chính vì A Vãn không đủ nhanh nhạy, cho nên mới khiến cậu chủ của anh ta hứng gió lạnh ngoài biển cả đêm hôm qua, nhưng cũng may là tìm được cậu chủ sớm hơn kẻ cầm đầu vụ bắt cóc một bước, nếu không thì hậu quả... khó mà tưởng tượng.

“Vâng.” A Vãn im lặng lui về phía sau, không còn dám làm phiền cậu chủ.

Bởi vì phải chịu gió lạnh, người đàn ông thân thể quý như vàng bị cảm, từng trận họ truyền đến, tính tình của cậu Út không tốt, nhất là lúc cơ thể không khỏe, cho nên không ai dám đến làm phiền.

Đương nhiên, ngoại trừ cậu Hai nhà họ Tiết.

“Cậu ẩm Chức ơi!”

Chưa thấy người nhưng đã nghe thấy giọng nói cà lơ phất phơ của Tiết Bảo Di rồi. Cửa phòng bệnh được mở ra, một cái cốc rơi xuống ngay gần bàn chân Tiết Bảo Di, ừm, người đẹp đang buồn bực đây mà. Tối hôm qua Tiết Bảo Di còn nhuộm tóc màu xanh tím, ngày hôm nay đã cắt đầu định, khuôn mặt với đường nét cứng rắn rõ ràng, cùng với một nụ cười đầy xấu xa: “Ui cha, nóng nảy vậy à.”

Cậu Út Giang nóng này đang mặc quần áo sọc ca rô, nửa kín nửa hở của bệnh viện, để lộ làn da trắng bóc, sắc môi nhợt nhạt, đang ốm mà vẫn rất đẹp trai, mỗi tội hơi cáu kỉnh.

Bị chọc tức, anh che miệng họ liên tục.

“Khụ khụ khụ. . .”

Giang Chức ho khan khiến đôi mắt hoa đào đỏ ửng, dáng vẻ ốm yếu.

Dáng vẻ này làm cho cậu Hai nhà họ Tiết vô cùng đau lòng.

“Được rồi, được rồi, đừng giận mà, đừng giận mà.” Tiết Bảo Di ôn tồn dỗ dành, đùa giỡn xong lại bắt đầu ngả ngớn: “Thân thể này của cậu mà bị chọc tức thì ông đây đau lòng chết mấy.”

Cậu Hai nhà họ Tiết ở thủ đô cũng không có tật xấu gì khác ngoài việc rất thích người đẹp, cảm thấy bị thu hút bởi mặt mũi của Giang Chức. Anh ta cũng tự khâm phục mình, lớn lên bên cạnh người đẹp như thể mà vẫn thắng, đúng là người có ý chí sắt đá.

Anh ta bước nhanh đến, đưa tay muốn vuốt lưng cho người đẹp. Giang Chức ghét bỏ đẩy ra, đôi mắt hoa đào lạnh lùng: “Điều tra chưa?” Tiết Bảo Di cười hì hì, kéo ghế ra ngồi xuống: “Ông đây cả đêm không ngủ đấy.” Dám bắt anh em của anh ta, tưởng cậu Hai nhà họ Tiết đây chết rồi sao?

Giang Chức cười phản ứng lại anh ta: “Là ai?”

“Con thứ tư nhà họ Minh, nghe nói muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân cho nên mới kêu người bắt cóc cậu.” Tiết Bảo Di cười hề hề: “Gương mặt này của cậu đúng là luôn được người xấu nhớ thương nha.”

Mặc dù nhà họ Minh không phải là một trong bốn gia tộc lớn, nhưng cũng có máu mặt ở thủ đô, cô Tư nhà họ Minh cũng có mông có ngực đầy, chỉ là đầu óc không được tốt lắm, quản không được mắt mình, từ lâu đã âm thầm nhớ thương Giang Chức.

Tiết Bảo Di lấy một điếu thuốc ra, cầm bật lửa vuốt vuốt nhưng không châm thuốc: “Việc này không liên quan gì đến nhà họ Minh, chỉ có mình cô gái kia, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.” Anh ta nhíu mày, hỏi người đẹp Giang: “Muốn làm gì?”

Giang Chức ốm yếu nằm một chỗ, mặt mũi trắng bệch, chịu đựng cơn ho, đôi mắt có vẻ lờ đờ, híp lại, rét căm căm: “Ném xuống biển.”

Biển nằm ở ngoại ô của thủ đô, tối hôm qua Giang Chức đã bị bắt cóc đến đó.

Tiết Bảo Di vừa định khen anh là người tốt thì cửa lại bị mở ra,

“Luật pháp đâu, đừng làm loạn.”

Một đôi chân thon dài rảo bước vào phòng, theo sau là một gương mặt đầy vẻ phong lưu, hốc mắt rất sâu, mũi cao, môi mỏng, nhưng không hiểu sao lại hơi xấu xa và chán đời.

Là cậu ấm nhà họ Kiều, Kiều Nam Sở.

Trong bốn gia tộc lớn ở thủ đô, ngoại trừ nhà họ Lục luôn ít giao du với bên ngoài, còn lại là nhà họ Giang, nhà họ Tiết và nhà họ Kiều vẫn luôn giữ mối quan hệ tốt từ trước tới nay, con cháu trong nhà cũng qua lại khá nhiều.

Giang Chức lười biếng nói tiếp nửa câu sau: “Đừng giết chết.”

Tiết Bảo Di hiểu rõ ý của anh, đúng là ác thật, chuyện này thì anh ta làm quen tay rồi nên cười đồng ý: “Được thôi, tổ tông của tôi!”

“Có chuyện gì xảy ra thế?” Kiều Nam Sở đi vào, dựa người vào tủ, hỏi một câu.

Giang Chức ho khan, gương mặt thoáng trở nên ửng đỏ.

Kiều Nam Sở rót một cốc nước ấm cho anh: “Tôi cho người điều tra camera giám sát ở câu lạc bộ, chỉ thấy được cái bóng, sau đó thì camera bị hỏng.” Anh ta cười nhạt, mang vẻ du côn: “Có còn ấn tượng gì về người đã bắt cóc cậu không?”

Giang Chức dựa người vào gối, không còn sức lực, ỉu xìu nói: “Không thấy rõ mặt.” Đôi mắt xinh đẹp híp lại, suy nghĩ một lúc: “Cao khoảng 1m7, khá gầy nhưng rất khỏe.”

“Khụ khụ khụ...”

Anh ho khan vài tiếng, cầm cốc uống một ngụm nước, một lúc lâu mới nói: “Đôi mắt rất đẹp.” Giọng của người đó bị gió thổi mạnh đến mức mơ hồ, chỉ nhớ là khá êm tai, nhưng cũng rất lạnh lẽo. Kiều Nam Sở ôm cánh tay, ngón tay vuốt môi: “Có vẻ hơi thấp.” Chỉ 1m7 thôi mà sao khỏe thế, khiêng được người đi xa như vậy.

“Là nữ.” Giang Chức nói.

Trong giọng nói là vẻ vừa khó chịu vừa không cam lòng.

Cậu Út quý giá nhất nhà họ Giang, được nuôi nấng trong nhung lụa, chưa từng phải chịu cảnh khổ cực như thế, huống chi đối phương lại còn là phụ nữ.

Bình thường, cậu ẩm Chức ghét nhất là phụ nữ.

Tiết Bảo Di thấy thế, bật cười: “Là phụ nữ à.” Anh ta trêu ghẹo: “Còn khen mắt người ta đẹp nữa, sao thế, không ghét nữa à?”

Giang Chức là gay, chính anh thừa nhận như thế, nhiều năm như thế rồi anh vẫn không có tí hứng thú nào với phụ nữ, còn đàn ông này cũng không có hứng thú gì, ngoại trừ mối tình nhớ mãi không quên kia.

Giang Chức không thèm để ý đến Tiết Bảo Di, bởi vì đang tức giận cho nên lông mày nhíu chặt lại, đôi mắt quyến rũ trở nên lạnh như băng.

“Cô ta nói cô ta là người chuyện chạy việc vặt.”

Kiều Sở Nam tùy tiện đặt tay lên nóc tủ, cố tình gõ gõ mấy lần: “Tôi biết là ai rồi.”

Giang Chức năng mắt lên, nhìn anh ta.

“Tôi đã theo dõi nửa năm, biệt danh là Z” Kiều Nam Sở thu tay lại, vuốt ve cái cốc nhận từ tay Giang Chức: “Giới tính nữ, không rõ tuổi tác, địa chỉ, quốc tịch, năng lực nghiệp vụ rất đỉnh.”

Người chạy vặt chuyên nghiệp, cái tên này đúng là mới mẻ.

Chỉ cần trả đủ tiên, người chạy vặt chuyên nghiệp có thể đáp ứng mọi yêu cầu của bạn, còn những việc như phóng hỏa, giết người, hiếp dâm, cướp bóc có nằm trong phạm vi này hay không thì không rõ.

“Cảnh sát hình sự quốc tế theo dõi cô ta rất lâu, mà không chụp được một tấm ảnh, một năm trước cô ta mới đến thủ đô, tuy số lần được ủy thác cũng không nhiều, nhưng giá rất cao, đến tận bây giờ thì xác suất mắc sai lầm của cô ta là 0%.”

Kiều Nam Sở là cảnh sát, làm ở bên tình báo của bộ phận Hình sự mấy năm, vụ án này anh ta cũng rất có hứng thú.

Tiết Bảo Di là doanh nhân, anh ta lười quan tâm đến những chuyện hao tâm tốn sức này, nhìn thấy hộc tủ bên cạnh giường bệnh có một hộp kẹo rất đẹp, ngay cả lọ thủy tinh cũng được khảm mảnh kim cương, vừa nhìn là biết của ai.

Anh ta cầm chiếc lọ rất đẹp kia lên xem.

Giang Chức ném một chiếc gối qua: “Cấm động vào.”

Đúng là xem như bảo bối!

Tiết Bảo Di hừ một tiếng: “Đàn ông gì mà ăn kẹo, đồ đàn bà chít chít.”

Giang Chức chọn một cục kẹo màu hồng, xé vỏ cho vào miệng, không đáp lại.

Nói thật, tính của cậu ấm Chức nhà họ Giang rất khó chiều, dễ cáu, không thích hoa hồng, không thích phụ nữ, không thích uống rượu, không ngửi được khói thuốc lá, đối xử với ai cũng như một đứa trẻ phải dỗ dành

Nhưng thật ra thì cũng rất đáng yêu, anh thích ăn kẹo, dù ăn không nhiều nhưng ở đầu giường, trong văn phòng, trong phòng nghỉ đều phải có kẹo, dùng những chiếc lọ rất quý để đựng, không cho phép ai động vào.

Bên ngoài Ngự Tuyền Loan có một cái siêu thị nhỏ mở 24/24. Lúc này, đường chân trời một màu vàng rực, hoàng hôn dần buông xuống, trong siêu thị không có ai.

Nhìn lại thì ở kệ đựng đồ bên trong cùng có một người đang ngồi xổm, mặc hoodie đen, trùm mũ kín đầu, mặc quần bút chì dài chín phân chỉ để lộ mắt cá chân trắng nõn.

“Loại kẹo đóng gói màu hồng, phía trên có vẽ hình con thỏ.” Người đang ngồi xổm quay đầu lại hỏi cô gái đứng sau lưng: “Không có loại kẹo đó sao?”

Mắt phượng, môi cong lạnh lùng xa cách, dường như cô không hay cười, khóe miệng chỉ khẽ nhếch lên. Da cô rất trắng nhưng lại không có vẻ hồng hào, tia nắng chiều cuối cùng chiều qua cửa sổ ánh lên trong mắt cô, làm hai con ngươi sáng rực, giống như một ngôi sao trong sa mạc giữa mùa Đông, rất sáng nhưng cũng rất cô độc, trống trải và tang thương.

Cô tên là Chu Từ Phưởng, cứ cách ba bốn ngày sẽ đến siêu thị mua loại kẹo đóng gói màu hồng kia.
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
panh828Ad duyệt thẻ giúp e với huhu - sent 2022-06-26 21:38:29
buihamaiphuongGiang Chức số khổ, Từ Phưởng số khổ, và rất nhiều nhân vật đều khổ đều khiếm khuyết nhưng nổi bật là tình yêu và nghị lực họ đã đến được với nhau và hạnh phúc. Giá như tác giả viết thêm về Lục Khương Đường thì hay biết mấy. - sent 2022-06-24 23:45:33
manhducAd duyệt thẻ giúp manhduc với ạ - sent 2022-06-24 16:50:38
ximuoi2009Giả Ngoan rất hay. Hóng - sent 2022-06-22 21:38:14
ximuoi2009Thích truyện của Cố Nam Tây - sent 2022-06-22 21:36:41
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương