Quyến Rũ Ông Chú Tuổi Băm

Chương 23: (1) chìa khóa căn hộ

/269
Trước Tiếp
Thật ra, Thẩm Lương Hạ định cứ thế mà đi, nhưng lại bị quản gia ngăn cản.

Quản gia nghiêm nghị nói: “Cô là khách do ông chủ đưa về, giờ ông chủ không có nhà, nếu chúng tôi cứ thế để cô về thì biết ăn nói với ông chủ thế nào.”

Thư kí Xa cũng nói tương tự: “Tôi là người chịu trách nhiệm đưa cô về đây, nếu giờ cô mà đi thì tôi chẳng biết phải ăn nói sao với sếp nữa.”

Thẩm Lương Hạ không phải người ích kỉ, sao có thể thản nhiên nhìn người khác bị trách móc vì mình, đành đợi Tiêu Yến Thầm về để nói lời tạm biệt.

“Chú Tiêu, cảm ơn chú đã chiếu cố, nay chuyện đã kết thúc, tôi cũng nên về thôi.”

Thái độ của cô lễ phép nhưng lạnh nhạt và xa lạ, tạo cảm giác hết sức khó gần.

Lại thế nữa rồi, trái tim nóng bỏng của Tiêu Yến Thầm phút chốc nguội lạnh, anh nhìn cô, nhưng cô lại quay mặt đi, không chịu nhìn vào mắt anh. Anh đã là người trưởng thành, đương nhiên sẽ không gây khó dễ cho một cô gái nhỏ.

“Thư kí Xa, đưa cháu gái của tôi về đi.”

Nghe Tiêu Yến Thầm nhấn mạnh mấy chữ “cháu gái,” không hiểu sao Thẩm Lương Hạ lại thấy tim mình lạnh ngắt. Cô quay đầu lại nhìn Tiêu Yến Thầm, bời môi mấp máy.

Tiêu Yến Thầm sải bước đi lên tầng trên, chẳng buồn nhìn cô thêm lần nào nữa.

Lương Hạ cắn môi, theo thư kí Xa ra ngoài.

Tiêu Yến Thầm đứng bên cửa sổ, trong tay là một điếu thuốc lá thơm. Anh rít một hơi thuốc rồi chậm rãi nhả khói, những vùng khói mù mịt ngăn cản tầm mắt anh, phải một lát sau anh mới thấy rõ cảnh tượng dưới sân.

Thẩm Lương Hạ đã lên xe, xe nhanh chóng lăn bánh trên đường núi, mỗi lúc một xa.

Cô chẳng buồn ngoái nhìn lại dù chỉ một lần, thật là vô tình.

Chuyện này qua đi, hai người họ sẽ chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa. Cũng phải, tính ra hai người biết nhau chưa đầy mười tiếng đồng hồ, anh và cô vốn không hề quen biết. Sau này gặp nhau trên phố, không biết chừng còn chẳng chào nhau một tiếng.

Họ vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, anh cũng chưa từng nghĩ sẽ trêu vào người khó chơi như cô. Hình mẫu anh mong muốn là một thục nữ con nhà danh môn, có thể quán xuyến gia đình chu đáo, không cần quá mức thông minh, miễn sao hiểu chuyện và có chừng mực là được.

Còn những cô gái phóng đãng, quyến rũ và liều lĩnh thì anh xin kiểu.

Không thể trêu vào, đúng vậy, không thể trêu vào.

Tiêu Yến Thầm lại rít một hơi, sắc mặt lạnh như băng.

Đến trước cổng Đại học A, Thẩm Lương Hạ chuẩn bị xuống xe. Thấy vậy, thư kí Xa có cảm giác mình có trách nhiệm phải nhắc nhở cô: “Cô Thẩm, sếp tôi chưa bao giờ lo chuyện bao đồng vô duyên vô cớ. Thật ra anh ấy rất bận, vậy mà lại vì chuyện này mà từ chối mấy cuộc hẹn quan trọng. Hơn nữa, từ mười hai giờ đêm hôm qua đến giờ, anh ấy chưa chợp mắt một phút nào.”

Lương Hạ đang định xuống xe thì khựng lại, cô nhìn thư kí Xa, nói: “Tôi hiểu.”

Thư kí Xa gật đầu, quả nhiên cô gái này rất thông minh, nói một chút là hiểu ngay.

Vậy là tốt rồi, không uổng công sếp thức suốt từ nửa đêm hôm qua đến giờ.

Thư kí Xa quan sát Thẩm Lương Hạ xuống xe, nói lời cảm ơn với tài xế qua cửa sổ xe rồi mới bước qua cổng trường, sau đó gặp được một cô gái, hai người cùng sóng vai đi vào trong trường.

“Đi thôi.”

Chiếc sedan màu đen nhanh chóng lăn bánh.

Lương Hạ ngoái đầu nhìn theo, sau đó tiếp tục đi theo bạn học về phía kí túc xá.

Cô không ngờ vừa vào kí túc xá đã nhìn thấy người mình không muốn gặp.

Thẩm Nhuy đang ngồi trên giường cô, bên cạnh còn có một người phụ nữ tuổi ngoài ba mươi mặc đồ tây, đeo kính. Vừa nhìn thấy cô, người kia bèn nhìn cô với vẻ dò xét.

Ánh mắt cô ta khiến Thẩm Lương Hạ rất khó chịu, hệt như Thẩm Nhuy vậy, nhưng hôm nay cô đã mệt lắm rồi, chẳng có tâm trạng nào mà tranh cãi với cô Cả nhà họ Thẩm nữa, nên dứt khoát đi thẳng vào đề.

“Có việc gì à?”

Thẩm Nhuy gật đầu: “Hôm nay em đi đâu vậy, chị hỏi bạn học của em thì bọn họ bảo cả đêm qua em không về kí túc xá, Lương Hạ à, chị lo cho em lắm đấy.”

“Lo ư, lo cho tôi hay lo cho chính bản thân chị thế? Thẩm Nhuy, chị muốn nói gì thì nói trắng ra đi, đừng quanh co vòng vèo nữa, hôm nay tôi không muốn mất thời gian dây dưa với chị.”

Thẩm Lương Hạ cất mấy bộ quần áo trên tay vào trong tủ, cởi giày rồi ngả lưng xuống giường.

Cô ngẫm nghĩ một chút, sau đó giơ chân đạp Thẩm Nhuy đang ngồi cuối giường.

Thẩm Nhuy vội vàng đứng dậy, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng nhịp thở hơi nặng nề: “Lương Hạ, em quá đáng rồi đấy!”

Chị ta sợ nếu gọi điện thoại thì Lương Hạ sẽ trốn đi càng xa nên mới đợi ở đây, không thì đừng hòng.

Kí túc xá này thật chẳng ra sao, quá đông đúc, đủ thứ mùi vị hòa quyện vào nhau, chị ta chịu đựng suốt một buổi chiều đã đủ lắm rồi. Hơn nữa, chị ta nghi ngờ đêm qua Thẩm Lương Hạ ra ngoài chơi bời phóng đãng, mấy túi quần áo cô đem về toàn là đồ bó sát, chắc đêm qua đi chơi với trai rồi.

Nghĩ đến đây, Thẩm Nhuy càng cảm thấy tòa kí túc xá này bẩn không chịu được, rặt một ổ nhơ nhuốc.

Tuy nhiên, phép lịch sự của Thẩm Nhuy không cho phép chị ta thể hiện cảm xúc thật của mình.

Người phụ nữ đứng bên cạnh kéo chiếc ghế chỗ bàn học ra cho Thẩm Nhuy ngồi nhưng bị chị ta từ chối. Chị ta không muốn nán lại nơi quỷ quái này lâu hơn nữa.

Thẩm Nhuy lấy một chùm chìa khóa trong túi xách ra, vốn định đưa tận tay Thẩm Lương Hạ nhưng khi nhìn vào mắt cô, chị ta chần chừ giây lát rồi đặt lên gối.

“Căn hộ này nằm gần trường em, đi bộ chỉ mất chừng mười phút, sau này em đừng ở kí túc xá nữa mà hãy qua bên đó ở đi.”

Nói đoạn, chị ta chỉ vào người phụ nữ bên cạnh và giới thiệu với Thẩm Lương Hạ: “Đây là Monica, sau này cô ấy sẽ lo liệu cơm nước và việc nhà giúp em.”

Thẩm Lương Hạ chế nhạo: “Thẩm Nhuy à, việc gì đến nỗi ấy? Chị sợ tôi bỏ trốn hay là sợ tôi ăn chơi sa đọa, làm hỏng thứ chị muốn?”

“Em là em gái chị mà.” Khóe môi Thẩm Nhuy cong cong, ánh mắt dịu dàng, “Chỉ cần em chịu ở thì sau này căn hộ đó sẽ do em đứng tên, Lương Hạ, em phải biết nhà cửa nơi này có giá thế nào chứ.”

“Vậy thì được, tôi sẽ nhận chìa khóa, nhưng còn cô Mơ Cô Ni gì gì đó thì chị hãy đưa về đi, tôi nào phải cô chủ gì đâu mà cần có người hầu hạ.”

Sắc mặt Monica cứng đờ, Thẩm Nhuy suýt thì không cười nổi nữa: “Lương Hạ, mọi người trong nhà cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, em là thân con gái, ở một mình không ổn.”

“Chuyện đó không liên quan gì đến chị, Thẩm Nhuy à. Chị muốn để lại chìa khóa rồi đi hay muốn đi luôn cũng được, tôi thật sự không có tâm trạng nào đón tiếp chị. Ngoài ra, quan điểm của tôi vẫn vậy, đừng thử chọc giận tôi, bằng không trò gì tôi cũng làm được đấy.”

“Thẩm Lương Hạ, đừng quên bà ngoại em còn nằm viện đấy.”

“Thế thì sao nào, Thẩm Nhuy, bà ngoại tôi đã hơn bảy mươi tuổi rồi, còn chị mới hai mươi bốn, hẳn chị phải biết giữa hai người thì mạng ai có giá hơn chứ.”

Sắc mặt Thẩm Nhuy tái nhợt, hàm răng nghiến chặt, chị ta nhìn Thẩm Lương Hạ với vẻ hậm hực. Từ khi sinh ra, chị ta đã là cô Cả nhà họ Thẩm, có cuộc sống của một nàng công chúa, hơn nữa vì sức khỏe kém bẩm sinh nên ai cũng chiều chuộng và nhường nhịn, xưa nay chưa ai dám mặt nặng mày nhẹ với chị ta cả, trừ Thẩm Lương Hạ ra. Nếu không phải có thứ cần cầu cạnh, chị ta cần gì phải lá mặt lá trái thế này.

Đứa con hoang chết tiệt này thật đáng giận.
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
nguyenthithuthuyyHnay có 1 chương thôi à - sent 2022-11-28 10:41:09
vudieu89Duyệt thẻ giúp mình ạ - sent 2022-11-25 18:46:20
nguyenthithuthuyyTruyện sắp full chưa vậy? - sent 2022-11-20 21:47:32
annhien31051993Duyệt vip giup minh với ạ - sent 2022-11-14 21:39:45
Kim Hồng DiệpHwa nay ko thấy ra zay ta - sent 2022-11-03 12:09:18
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương