Trùng Sinh Làm Giàu Ở Cổ Đại

Chương 5: Không tên

/164
Trước Tiếp
Lâm thị một lòng chỉ muốn lên thị trấn thăm con trai và con dâu của mình nên không quan tâm đến những việc khác, lập tức cầm mấy quả trứng gà còn sót lại trong bếp sang nhà quả phụ Trương hàng xóm đổi mấy nắm gạo trắng.

Bà lại lấy ra non nửa miếng thịt khô được gói kín trong hầm, thái thành từng lát mỏng để nấu cháo thịt với hạt thông trắng, còn mang theo hai lượng bạc vụn, cơm cũng không ăn đã vội vã đi lên trấn.

Trước kia bữa sáng và bữa trưa của Tần gia là do Tần Ngũ Nha nấu đại, những bữa tối thì do Lâm thị nấu ngon hơn một chút, Ngũ Nha chỉ giúp một tay.

Nhưng không ngờ hôm nay đột ngột xảy ra biến cố, Vương thị lại lười biếng, bữa tối cũng chỉ có thể do Ngũ Nha nấu.

Mặc dù Ngũ Nha đã đến đây được ba tháng, đã quen với công việc đồng áng đơn giản, nhưng kiếp trước dù sao nàng cũng là con một điển hình, áo đến thờ tay, cơm đến há miệng, 22 năm cuộc đời ngoài nấu mì ăn liền và rau trộn đậu phụ ra thì không thể làm được gì khác.

Trước kia nàng chỉ đi theo Lâm thị giúp đỡ nên chưa cảm thấy gì, lần này lại khá luống cuống tay chân.

Không phải rau quá nhiều dầu thì là nước trong cháo đậu đỏ hạt kê quá ít.

Nếu là ngày thường thì nhất định nàng sẽ bị Tần lão hán mắng như tát nước, nhưng hôm nay tâm tư của cả nhà đều bay vào trong bụng Trương thị trên thị trấn nên không ai để ý tới Tần Ngũ Nha liên tiếp phạm sai lầm.

Sau khi bày bát đĩa lên bàn, Tần Ngũ Nha một mình múc cháo trong bát ăn, không để ý tới mọi người trên bàn đều mang ý xấu trong lòng.

Tần lão hán vừa lo lắng cho cháu trai mình trong bụng Trương thị, vừa tính toán ngân lượng còn lại trong nhà. Vừa rồi bà vợ mình mang theo hai lượng bạc ra ngoài là do mình cho phép, hơn nữa Đại Sơn lúc trước cầm một quan tiền, tính ra cũng chừng hai lượng rưỡi, đủ cho Tần gia tiêu xài trong nửa năm.

Mấy ngày nay, nếu ngô nhà mình bán chạy thì còn có thể đổi được bốn quan tiền, miễn cưỡng bù đắp chi phí cho Trương thị. Chỉ là không có số ngô này thì thức ăn sáu tháng cuối năm của gia đình lại căng thẳng.

Một gia đình già trẻ khoảng bảy người, ai cũng đang há miệng chờ ăn, cuộc sống về sau sẽ khó khăn.

Nghĩ đến đây, Tần lão hán không khỏi nhíu lông mày lại, bởi vì trong lòng phiền não nên ngay cả cháo hôm nay đặc hơn trước mà Tần lão hán cũng không nhận ra, chỉ và luôn vào miệng, không yên lòng được.

Tần lão hán không có tâm trạng ăn uống, Tần Ngũ Nha thì vốn ăn ít, chỉ may cho vợ chồng Tần Đại Tráng và Vương thị, tốc độ gắp thức ăn của người nào cũng nhanh, chỉ một lúc sau mà ba, bốn đĩa thức ăn trên bàn đều bị càn quét sạch sẽ, Vương thị ăn đến mức miệng đầy dầu, cực kỳ thỏa mãn.

Thật ra Vương thị đã phát hiện món ăn hôm nay có chút khác thường, nhiều dầu mỡ, ngay cả cháo cũng rất đặc, không khỏi cười kỳ quái nhìn Tần Ngũ Nha.

Nhưng mà nàng ta sẽ không ngốc nghếch nói ra. Ngày thường cơm Tần gia đều không có muối, không có dầu, nhạt nhẽo vô cùng, hiếm khi được ăn một bữa ngon thế này, không vui mới là kẻ ngốc.

Người nông thôn ăn cơm không hay chú ý, hầu như đều ăn vội vàng, chỉ thời gian uống một chén trà là tất cả mọi người đều đã ăn xong, Tần Ngũ Nha tự giác đứng dậy thu dọn bát đũa, Tần lão hán kê một cái ghế dựa ngồi ở cửa phòng bếp, vừa hút tẩu vừa hóng mát.

Những điều này đều giống như thường lệ, nhưng kỳ lạ là Vương thị vốn hay vừa ăn cơm xong là lập tức lấy cớ thân thể khó chịu rồi chạy mất, hôm nay lại bất ngờ ở lại trong phòng bếp, nháy mắt với Tần Đại Tráng một cái. Tần Đại Tráng lập tức nhanh chóng đi lấy một cái ghế đặt cách Tần lão hán không xa, đỡ Vương thị ngồi xuống.

Ngũ Nha đang làm việc chợt khựng lại, bỗng nhiên có dự cảm không lành, nàng đặt bát đũa trong tay xuống, nhìn về phía Vương thị, lại thấy nàng ta vừa mới ngồi xuống đã mỉm cười đưa tẩu hút thuốc cho Tần lão hán.

Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải có chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp.

Sở thích duy nhất trong đời này của Tần lão hán chính là hút thuốc lá, vừa thấy Vương thị đưa ông ta cái tẩu, lại liếc mắt nhìn cái bụng to tròn của Vương thị, nhất thời tâm tình rất tốt, hiếm khi nhìn Vương thị và Tần Đại Tráng với sắc mặt hòa nhã.

Thấy biểu cảm này của Tần lão hán, hai mắt Vương thị lập tức sáng lên, những lời bị kẹt trong cổ họng không biết nên nói ra hay không, giờ lại cứ như đổ đậu, nói thẳng hết ra.

“Cha à, cha nhìn cái bụng này, hình dạng này xem, mấy cụ già trong thôn đều đã xem cho con rồi, nhất định là một thằng bé mập mạp, cha cứ chờ ôm cháu trai đi.”

Phì!

Vừa nghe thấy vậy, Ngũ Nha lập tức biết ngay bụng dạ Vương thị này chắc chắn lại đang có ý đồ xấu, mỗi lần nàng ta muốn lừa gạt cái gì thì đều dùng cái bụng kia để làm lời dạo đầu.

Cái gì mà bụng khó chịu, mang thai quá gian khổ, hoặc là cụ già trong thôn nhìn thấy đều cho rằng đứa bé này là bé trai, là cháu trai mập mạp của Tần gia, là cháu trai trưởng ruột thịt...

Nói đến nói đi chỉ có mấy câu đại loại như vậy, không thấy thay đổi câu nào mới. Nhưng Tần lão hán và Lâm thị lại đều thích thú, chỉ cần Vương thị vừa lấy cái bụng ra nói là hai ông bà đã bị dỗ dành đến mức choáng váng đầu óc.

Quả nhiên, Tần lão hán vừa nghe thấy Vương thị nói vậy đã vui vẻ nhìn bụng Vương thị thêm mấy lần, vẻ mặt cau có nhíu mày vì thiếu tiền cũng giãn ra.

Vương thị thấy Tần lão hán đang vui vẻ nghe, cũng không giấu giếm nữa, cẩn thận dẫn lời: “Cha à, bây giờ con mang thai cũng được hơn năm tháng. Bốn tháng nữa là đứa bé ra đời rồi, bốn tháng, nói ít thì không ít, nhưng nói nhiều cũng không nhiều đâu.”

“Bây giờ nhà nhị thúc cũng có thai, đây là chuyện tốt, đáng lẽ ra chúng ta nên vui vẻ, nhưng cho thấy Tiểu Tam Tử truyền tin gì về rồi đấy, sao có thể không lo lắng cho được.”

“Cha à, đứa con này của con không được ngoan ngoãn cho lắm, mặc dù con không thoải mái nhưng vẫn thấy ổn, không có gì không hay xảy ra cả.”

“Nhà nhị thúc hôm nay thì đáng sợ quá, chỉ sợ sẽ tốn không ít tiền bạc. Tình hình nhà chúng ta thế nào, cha là người biết rõ nhất...”

Vương thị tuy rằng mang ý xấu, nhưng lại là một kẻ có đầu óc, biết dò xét tỉ mỉ để đoán biết lòng người, vừa nói đến đây là lập tức cố ý không nói tiếp nữa, ngược lại cẩn thận ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Tần lão hán.

Quả nhiên, vẻ mặt của Tần lão hán vừa mới đẹp hơn đã lập tức ngưng trọng, nghe những câu mà Vương thị vừa nói, không phải ông ta không biết, vừa mới ăn cơm tối, ông ta vẫn đang nghĩ chuyện này.

Bây giờ, bạc đang có trong tay cộng thêm số lượng thực mới thu hoạch, tổng cộng chưa đến tám lượng bạc. Khám bệnh cho Trường thị đã mất hai lượng rưỡi, còn chưa biết có đủ dùng hay không, chờ Vương thí sinh con sẽ lại là một khoản chi tiêu lớn. Tuy gia đình có trồng hai mẫu lúa nước, qua một thời gian nữa là có thể thu hoạch, nhưng trừ số thuế phải giao cho quan gia, số còn lại đã không nhiều lắm, cho dù bán lấy tiền cũng sẽ không được quá ba lượng bạc.

Nghĩ đến đây, Tần lão hán không khỏi im lặng, sắc mặt cũng càng ngày càng xấu đi, Vương thị vừa nhìn, lập tức cảm thấy đáng tin cậy, ngược lại nói tiếp: “Cha à, ban đầu con không muốn nói những câu này đâu, để tránh làm người xấu, nhưng nếu không nói thì con sợ cuộc sống của Tần gia chúng ta sau này sẽ khó khăn. Con tạm thời chưa nói đến việc năm tháng sau sinh con cần tiền, ở cữ cần tiền, làm đầy tháng cho đứa bé cũng tốn tiền. Chỉ nói riêng về thức ăn thôi.”

“Sau khi sinh cháu trai của cha ra thì chúng ta lại có thêm một miệng ăn, mặc dù trẻ con nông thôn chúng ta thường nuôi khổ. Nhưng dù sao đây cũng là con trai đầu lòng của con và Đại Tráng, là trưởng tử đích tôn của Tần gia chúng ta. Chúng ta là người lớn chịu khổ một chút cũng không sao, cho dù ăn trấu, gặm vỏ cây cũng chẳng hề gì, nhưng nếu mất đứa trẻ này thì phải làm sao bây giờ.”

“Con không muốn đứa con này của con vừa ra đời đã phải khổ sở đến mức không được ăn no, bây giờ chỉ nghĩ đến thôi là con đã đau lòng từng cơn rồi. Cha ơi!” Nói xong, Vương thì lập tức giơ tay áo lau mắt, bị ai thê lương bật khóc.

“Đang sống yên lành, tự dưng lại khóc cái gì.” Khi thấy Vương thị lau nước mắt, Tần lão hán mất kiên nhẫn, quát lớn: “Đại Tráng dẫn vợ con về phòng đi, đừng có hễ động một cái là lại lau nước mắt, đỡ phải khiến cháu trai ta học cái xấu.”

“Vâng, thưa cha.”

Tần Đại Tráng miệng thì nhận lời, giả vờ muốn đi đỡ Vương thị, nhưng dưới chân lại không nhúc nhích gì, hiển nhiên hai vợ chồng nhà này đã sớm bàn với nhau, đang diễn kịch cho Tần lão hán xem. Bây giờ Vương thì còn chưa nói đến vấn đề chính, làm sao có thể thật sự cứ thế bỏ đi.

Mà Tần lão hán vốn cũng chỉ nói vậy thôi, thấy Vương thị không đi, cũng không nói gì. Chỉ tiếp tục một mình im lặng hút thuốc.

Tần Ngũ Nha vừa nghe trò hay đang diễn ra vừa vội vàng làm việc, chỉ chốc lát sau đã cất bát đũa sạch sẽ vào trong tủ, lại cầm chổi quét dọn, lúc này mới nghe thấy Vương thì ngoài cửa nhìn vào hô: “Ngũ nha đầu, cái chum cũ trong sân hết nước rồi, thân thể ta gần đây rất nóng, hôm nay muốn tắm rửa, hay là muội nhân lúc trời còn sáng, đi lấy nước trước đi.”

Tắm rửa? Định lừa ai vậy?

Tần Ngũ Nha chưa từng thấy người phụ nữ nào lười biếng hơn Vương thị, tuy rằng người thời đại này không chú ý đến việc tắm rửa mỗi ngày, nhưng mùa hè cơ bản cứ cách hai, ba ngày đều phải tắm một lần, bằng không sẽ dính dớp khó chịu. Nhưng ở Vương thị này chẳng những lười làm việc mà đối với bản thân mình cũng lười, đừng nói tắm rửa, cho dù rửa mặt sáng tối mỗi ngày cũng chưa chắc đã làm.

Nàng ta sẽ nóng đến mức muốn tắm rửa? Chẳng qua chỉ là muốn nói gì đó với Tần lão hán, lại không muốn mình nghe thấy nên mới kiếm cớ đuổi mình đi mà thôi.

“Đại tẩu à, tẩu không thấy bây giờ ta đang bận à? Nếu tẩu muốn tắm rửa thì có thể bảo đại ca đi lấy nước, đại ca vốn cường tráng mạnh mẽ, đại ca chỉ cần đi một chuyến là đủ cho tẩu dùng rồi, tội gì phải bảo ta đi.”

Tần Ngũ Nha liếc nhìn Vương thị một cái, không muốn nghe theo lời nàng ta, thứ nhất Vương thị muốn đuổi nàng đi để nói chuyện một mình với Tần lão hán, tất nhiên là vì có liên quan hệ đến mình, hơn nữa chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì. Vương thị lòng dạ hiểm độc đã bán mình một lần, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, Tần Ngũ Nha không cần đoán cũng biết ngay một bụng ý nghĩ xấu của nàng ta đang sục sôi.

Thứ hai, lấy nước thật sự là công việc đòi hỏi sức lực, mặc dù nguyên chủ Tần Ngũ Nha đã quen làm việc tay chân từ nhỏ, da dày thịt béo, rất giỏi chịu đựng, nhưng việc lấy nước dù sao cũng rất nặng nề.

Tần gia đông người, cần sử dụng lượng nước lớn, con sông gần thôn Lý Gia nhất thì lại rất xa, dùng thùng lớn thì phải mất bốn, năm chuyên mới có thể đổ đầy chum lớn trong nhà, nếu dùng thùng gỗ nhỏ thì phải qua lại hơn mười chuyển. Một chuyến đã đủ mệt nhọc rồi, hơn mười chuyến thì chắc trực tiếp mất nửa cái mạng.

Tần Ngũ Nha bây giờ đã mười lăm tuổi, nhưng dậy thì lại kém hơn rất nhiều so với bạn bè cùng trang lứa, không chỉ gầy gò mà chiều cao cũng không phát triển, trông chẳng giống một cô gái mười lăm mà giống như một cô bé mười một, mười hai tuổi hơn. Suy dinh dưỡng chỉ là một phần nguyên do, nàng phải làm việc nặng nhọc lâu dài, còn bị đánh đập và mắng chửi nên trong lòng vô cùng áp lực cũng là một nguyên do.

Từ khi xuyên không đến đây, Tần Tiểu Ngũ đã tận lực tránh làm những công việc nặng nhọc, ngược lại cướp làm một ít việc rườm rà tốn thời gian nhưng không tiêu hao nhiều thể lực. Ví dụ như việc lấy nước, từ khi Tần Tiểu Ngũ xuyên đến đây đã tránh không đụng vào.

Mười lăm tuổi là thời điểm dậy thì, phát triển tốt nhất, Tần Tiểu Ngũ cũng là Tần Ngũ Nha bây giờ thật sự rất sợ cái bả vai nhỏ gầy của mình ngày nào cũng chịu gánh nặng như vậy, đừng nói đến chuyện bả vai bị thương, chỉ sợ bây giờ cơ thể sẽ bị định hình, cả đời không cao lên được.

Nhìn các vận động viên cử tạ nổi tiếng của kiếp trước là biết, mặc dù ăn nhiều nhưng đều phát triển theo chiều ngang, còn về chiều cao thì bạn biết rồi đấy.
Trước Tiếp
Trang đọc truyện hay WebTruyenVip.com - Truy cập TruyenVipFull.com
Đang nhập để bình luận
nguyen quynhchauKhi nào ra chap mới vậy ạ - sent 2022-12-07 03:03:06
rin123Dùng 10 lượng tự mua mình. Đúng là ngu dốt. Đưa tiền nó nó bán m luôn. Má tức ỉa - sent 2022-11-24 13:11:05
rin123Nu9 làm t mệt mỏi quá trời xuyên qua 3 tháng mà vẫn nguu - sent 2022-11-24 12:37:47
HONG HONGSao lùc này truyện lúc chuyển từ chữ to sang chữ nhỏ hay bị mất chữ quá - sent 2022-11-23 19:09:48
maianh2000Duyệt thẻ m với b - sent 2022-11-02 21:01:16
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương